Đúng lúc này, lực lượng cảnh sát tiếp viện cũng kéo đến cùng tiếng còi xe và hàng loạt tiếng bước chân, còn người đó run rẩy, hãi hùng co rúm trên sàn.
Ân Phùng bấy giờ hạ súng xuống, cười đầy châm chọc.
Vưu Minh Hứa nói: “Đưa anh ta lên xe trước đã.”
Vậy nên toàn bộ cảnh sát đều hành động, người kia lúc này lại vô cùng phối hợp, hoặc giả là đã mềm nhũn không còn sức lực, để mặc cho cảnh sát tháo xích chân rồi đưa hắn ra ngoài. Chỉ là khi đi qua Vưu Minh Hứa và Ân Phùng, người đó vẫn vô cùng sợ hãi, căn bản không dám ngẩng đầu, thậm chí còn rùng mình một cái.
Ân Phùng phớt lờ hắn, giữ im lặng, cũng không liếc nhìn hắn lấy một lần.
Vưu Minh Hứa rất rõ anh đang nghĩ gì bèn hỏi: “Vẫn đang giận à?”
Ân Phùng lạnh lùng đáp: “Sớm muộn cũng phải tính món nợ này với chúng.”
Vưu Minh Hứa thấy anh không hề bận tâm tới những lời nói xằng bậy của người kia nên cô cũng cho qua. Hai người ngẩng đầu nhìn ra xa, cảnh sát đã đem đèn vào, căn phòng cuối cùng cũng ngập tràn ánh sáng.
Phòng rộng hơn 20 mét vuông, bốn bức tường xám, nền bê tông, rất âm u, trên tường chỉ có cửa sổ nhỏ, có thể thấp thoáng nhìn thấy cỏ xanh và rào sắt trong sân.
Một giường, một bàn sách, một tủ quần áo, một ghế. Tủ quần áo chất chồng các loại sách như tâm lý học, tội phạm học, xã hội học, lịch sử… Nhưng nhiều nhất vẫn là những đầu sách về phạm tội.
Một bên bàn sách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877919/quyen-5-chuong-303.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.