Vưu Minh Hứa cũng tin rằng họ sẽ nghe lời mình. Cô bình tĩnh suy nghĩ, tiếp viện đã sắp đến, chỉ e sẽ phải phát lệnh truy nã Minh Thao, cậu ta sớm muộn cũng sẽ bị bắt, bèn quyết định: “Đợi thêm chút nữa. Chỉ cần chiếc xe kia không lái đi thì sẽ như bắt cá trong chậu thôi.”
Tiếp viện quả nhiên đến rất nhanh, mấy xe cảnh sát chạy đến từ con đường quanh hồ, đèn xe nhấp nháy, bờ hồ như được nhuộm màu sặc sỡ.
Mọi người tụ hợp. Chẳng bao lâu đã có một xe cảnh sát phát hiện dấu vết của chiếc xe đáng ngờ kia sâu trong rừng cây rậm rạp bên hồ. Đồ Nha lập tức lái xe đến đó.
Mấy chiếc xe cảnh sát dừng bánh bên sườn đồi nhỏ gần hồ. Xung quanh tối như bưng, bầu trời là một màu xanh đen thăm thẳm. Chiếc xe màu đen đó cũng dừng ở sườn đồi.
Trong đêm tối, mọi người bước xuống xe. Hứa Mộng Sơn dẫn theo vài người cầm súng tiến lên, phát hiện trong xe không có người. Vưu Minh Hứa ngẩng đầu nhìn ra xa, sườn đồi kia chỉ cao tầm hơn hai mươi mét, thấp thoáng bóng cây, có bậc thang đá dẫn lối lên trên, lờ mờ thấy được mái nhà trên đó.
Hóa ra phía trên còn có nhà. Dù có lái xe qua ven hồ cũng khó mà chú ý đến một nơi như vậy, khá có cảm giác cách biệt với thế sự bên ngoài.
“Lên đó xem xem.” Vưu Minh Hứa nói.
Cô dẫn Hứa Mộng Sơn và hai cảnh sát khác đi tiên phong, sau đó là Ân Phùng, tiếp đến là vài người cảnh sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877917/quyen-5-chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.