Mấy người đó im bặt, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, cúi đầu uống rượu. Ân Phùng bấy giờ mới ra mặt hòa giải, xoa đầu cô, nói: “Được rồi, nghe bà chủ hết. Có điều khi đó có thể cho mấy người cùng chơi.”
Vưu Minh Hứa: “…”
Mấy người đó bật cười, Quán Quân thậm chí còn thốt ra một câu kỳ quặc: “Vẫn là thầy Ân thương chúng tôi.”
Vưu Minh Hứa một lần nữa: “…”
Bữa cơm này nói cười hể hả, hi hi ha ha, phút cuối Đồ Nha, Trần Phong và Quán Quân đều đổ gục, Ân Phùng vì vừa ra viện, bị Vưu Minh Hứa quản không cho uống nhiều, anh cũng không cho cô uống vì cô say rồi thì ai ở cạnh anh? Tiểu Yến chẳng uống được bao nhiêu. Cuối cùng, ba người tỉnh đưa ba con ma men về phòng.
Vưu Minh Hứa về phòng tắm rửa, thay quần áo rồi ngồi lên giường xem điện thoại. Không lâu sau Ân Phùng cũng tắm xong, trèo lên giường cầm điện thoại của cô vứt sang một bên, cúi đầu nhìn cô.
Vưu Minh Hứa cũng mở đôi mắt sáng long lanh nhìn anh chằm chằm.
Anh chờ đợi.
Vài giây sau, cô cười, vươn tay ôm cổ anh, kéo anh cúi người xuống. Hai người ôm nhau nằm vào trong chăn, đến đầu ngón chân cũng khẽ chạm vào nhau. Anh hạ giọng hỏi cô: “Chuyển qua đây có vui không? Em có thích họ không?”
Cô đáp: “Vui, thích.”
“Vì sao thích?”
Cô hôn sống mũi anh: “Vì họ cũng giống anh.”
Đáp án này khiến anh im lặng vài giây, sau đó anh và cô cùng cuộn mình trong chiếc chăn ấm áp, khẽ nói: “Mong em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877897/quyen-5-chuong-281.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.