“Về nhà làm gì?”
“Ăn đêm, ngủ!”
Ân Phùng lại hỏi: “Ăn đêm gì?”
Vưu Minh Hứa đã thấy khác thường từ lâu, như cười như không đáp: “Tùy tiện gọi món bên ngoài. Anh thì sao? Hôm nay ăn gì?”
Anh không nhanh không chậm kể hết toàn bộ những món đã ăn buổi trưa và buổi tối cho cô nghe.
Vưu Minh Hứa lại hỏi bệnh tình của anh, bao lâu nữa mới khỏi hẳn. Anh cũng đáp từng câu một, nói hồi phục khá tốt, khoảng hai tuần nữa có thể xuống giường, chỉ là không được vận động mạnh.
Cảm giác ngọt ngào lặng lẽ dâng trào trong tim, cô hỏi tiếp: “Vậy anh định khi nào về Tương Thành?”
Anh chỉ nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm, đáp: “Qua một, hai tuần nữa.”
Vưu Minh Hứa ngẫm nghĩ rồi nói: “Một tuần nữa thì đừng về, anh cứ đợi khỏi hẳn rồi hãy cử động.”
Ân Phùng nói: “Anh tự biết chừng mực.”
Vưu Minh Hứa nghĩ sang chủ đề khác, hỏi: “Đồ Nha, Tiểu Yến, Cảnh Bình, Hứa Mộng Sơn sao rồi?”
Thực ra Hứa Mộng Sơn thường nhắn tin kể cho cô nghe tình hình của họ, nghe nói đều hồi phục rất nhanh nên Vưu Minh Hứa không hỏi kĩ.
Ân Phùng im lặng.
Vưu Minh Hứa: “Sao vậy?”
Ân Phùng hờ hững: “Họ đều xuống giường được rồi. Hài lòng chưa?”
Vưu Minh Hứa suýt phì cười nhưng cố nhịn, nhanh trí dịu giọng nói: “Đó là vì họ không bị thương nặng như anh. Anh không cần nóng vội xuống giường, em muốn anh hồi phục tốt hơn một chút.”
Hai người nhìn nhau một chốc, biểu cảm của anh không biết đã dịu hẳn tự bao giờ, ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877886/quyen-5-chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.