Bác sĩ đã phải rất vất vả mới cứu được cậu ấy. Trần Phong thở phào nhẹ nhõm, cười nói với Vưu Minh Hứa: “Tôi bảo mà, kẻ xấu sống dai.”
Nghe câu này Vưu Minh Hứa chỉ lặng thinh.
Cô nhìn gương mặt gầy guộc, nhợt nhạt của Tiểu Yến mà không khỏi xót xa, bèn cùng Trần Phong đưa cậu ấy về phòng bệnh của Đồ Nha. Vưu Minh Hứa nhìn hai người họ rất lâu mới tiếp tục tới phòng phẫu thuật chờ đợi. Cảm giác đau đớn trong tim chưa hề vơi đi. Cô thầm nghĩ, không biết từ lúc nào mà cô cũng bắt đầu quan tâm đến những thuộc hạ quái đản của Ân Phùng thế này?
Người thứ ba được đưa khỏi phòng là Cảnh Bình. Mặt anh trắng bệch đáng sợ, cảm giác như không còn hơi thở. Bác sĩ nói anh mất quá nhiều máu, vị trí trúng đạn cũng hiểm. May thay có một cơ thể tốt, phải tiếp tục quan sát một đêm nên chỉ cần không xảy ra bất ngờ thì sẽ thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm.
Vưu Minh Hứa theo y tá đưa Cảnh Bình đến phòng bệnh của Hứa Mộng Sơn vẫn đang say ngủ. Hai người suy yếu, khắp mình vô số vết thương song vẫn sống sót. Dù đang hôn mê thì đường nét của cả hai vẫn đều kiên cường, bất khuất. Vưu Minh Hứa nhớ ra lúc trước có nghe người khác kể lại rằng hai người dù bị thương nặng nhưng vẫn cầm súng trông coi những kẻ tội phạm còn ôm ấp ý định chạy trốn.
Vưu Minh Hứa đứng rất lâu trước giường hai người, cúi đầu song không khỏi bật cười. Lòng cô vô cùng chua xót,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877875/quyen-5-chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.