Tiếng súng im bặt, đám kẻ trừng phạt vẫn giương súng nhìn Ân Trần chờ đợi mệnh lệnh. Ân Trần cười hà hà. Vưu Minh Hứa không lưu tình, chuyển nhanh con dao sang tay trái, tay phải bấu chặt vị trí anh ta trúng đạn khiến Ân Trần bật rên thành tiếng, run lên vì đau, sau đó cô tiếp tục kéo anh ta lùi bước.
“Ha ha ha…” Ân Trần thở dốc nhưng lại cười ha hả, “Xem ra hôm nay không chết không thôi rồi.”
Vưu Minh Hứa nghiêm giọng: “Kẻ bị bắt là anh! Quỳ hết xuống! Không được phép động đậy!”
Ân Trần nói: “Hôm nay cô không bắt được tôi.”
Vưu Minh Hứa tuy ngỡ ngàng song vẫn nói: “Nếu mẹ biết hôm nay tôi bắt được anh chắc sẽ rất vui nhỉ? Chắc chắn là thế phải không?”
Nụ cười trên mặt Ân Trần vụt tắt, trở lại dáng vẻ u ám, để mặc cô kéo anh ta lùi tiếp hai bước. Đám kẻ trừng phạt cũng tiến lên từng bước một. Quán Quân và Lão Cửu ở phía sau Vưu Minh Hứa nhận được sự cho phép của Ân Phùng bèn cầm súng bước lên tiếp ứng cho cô.
Chỉ cần có Ân Trần trong tay, đám kẻ trừng phạt sẽ như rồng mất đầu, cảnh sát có lẽ cũng sắp đến, lần này họ có thể bắt gọn toàn bộ rồi!
Ân Trần bất chợt mở miệng chính lúc này: “Ra tay!”
Vưu Minh Hứa kinh hãi ngước nhìn nhưng đám người phía đối diện không hề nổ súng mà đều đang đổ dồn ánh mắt vào phía sau cô.
Phía sau… cô?
Bỗng, cô nghe thấy âm thanh như dao xiên vào thịt và cả hơi thở gấp gáp truyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877869/quyen-5-chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.