Người đó rất cao lớn và có đôi chút quen mắt, vừa nhìn còn tưởng Quách Phi Vanh nhưng nếu nhìn kỹ thì rõ ràng là một người khác. Anh ta khôi ngô tuấn tú, hai tay đút trong túi quần, chỉ đơn giản đứng đó không khí xung quanh đã vô cùng đè nén, khác hoàn toàn so với Quách Phi Vanh.
Ân Phùng đã nhìn rõ người đó, ngũ quan vẫn khôi ngô như thế, đặc biệt là cặp mắt sâu thẳm. Thời gian không để lại quá nhiều dấu vết trên khuôn mặt anh ta, chỉ là góc mặt càng thêm sắc nét, cũng trầm ổn hơn rất nhiều so với chàng thanh niên trẻ tuổi trong ký ức của Ân Phùng.
Mười ba năm rồi!
Mười ba năm trước, Ân Phùng vẫn là một học sinh Cao trung vừa thi đỗ Đại học Bắc Kinh với số điểm cao. Ân Trần khi đó cũng chưa đến ba mươi, Ân Phùng chỉ biết anh ta tự lập một công ty nhỏ ở Bắc Kinh, đã rất lâu rồi không thăm nom bố mẹ nhưng thỉnh thoảng sẽ gọi điện cho cậu em trai là anh, hai người đôi lúc cũng hẹn gặp nhau.
Ân Phùng năm đó đang trong giai đoạn ngạo mạn và phản nghịch của thời thanh xuân, quan hệ giữa anh và bố mẹ rất không tốt, còn mơ hồ nhận ra nội tâm mình không giống người thường. Thế nhưng khi đó Ân Phùng là một người rất kiêu ngạo, tâm tư lại sâu xa nên không kể với bất cứ ai, bao gồm cả Ân Trần về những nghi hoặc và nỗi kích động bị đè nén mơ hồ đó.
Có điều dù một năm chỉ gặp nhau được một, hai lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877867/quyen-5-chuong-251.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.