Nhìn thấy Đồ Nha, Vưu Minh Hứa chỉ thấy lòng vừa đau vừa ấm áp.
Anh ấy đến rồi. Họ thực sự đến rồi.
Nhưng Đồ Nha… anh nhất định phải sống! Đừng chết!
Những kẻ trừng phạt phía đối diện cũng đều quay đầu nhìn cảnh tưởng kinh người này. Vưu Minh Hứa né mạnh đầu, cây trâm rơi xuống được cô dùng chân giẫm chặt.
Sắc mặt lúc bấy giờ của Ân Trần đã u ám vô cùng. Anh ta tất nhiên cũng nhận ra Đồ Nha. Ánh mắt sâu thẳm, lạnh lẽo như sói đó nhìn chằm chằm phía sau chiếc xe, hạ lệnh: “Rút súng. Để lại một người trông giữ con tin.”
Nhóm kẻ trừng phạt đều hành động, rút súng, bày trận, chia nhau ẩn nấp ở mấy góc của buồng xe, thủ thế chờ đợi.
Ân Trần cũng ngồi về ghế lái phụ, cầm súng phòng bị.
Toàn thân Vưu Minh Hứa cũng đang trong trạng thái cảnh giác cao độ.
Hiện giờ phía đối diện chỉ còn một người đang chĩa súng vào cô và Hình Kỷ Phục, nhưng không gian trong xe chật hẹp, chúng lại người đông thế mạnh nên vẫn không có cơ hội đáp trả. Cô nhìn Hình Kỷ Phục, ông ta cũng đang cảnh giác, cơ thể hơi căng cứng, cũng may, không tính là làm vướng chân cô.
Vưu Minh Hứa nhanh chóng âm thầm tính toán: nhóm Ân Phùng linh hoạt hơn cảnh sát, hơn nữa Quán Quân có đủ khả năng tìm ra vị trí của cô một cách nhanh nhất. Nhìn tình hình, e là chỉ có mấy người bọn họ còn đội cảnh sát vẫn chưa đuổi kịp. Nếu không Đồ Nha đã không phải liều chết mạo hiểm như vậy. Cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877865/quyen-5-chuong-249.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.