Vưu Minh Hứa ôm chặt lấy anh, bật khóc thành tiếng.
Súng đã bị cướp mất khi cô cởi áo buộc vết thương cho anh. Lúc bấy giờ Hình Diễm Quân đã dẫn người tới, Hoàng Lung và Quách Phi Vanh cũng đỡ Hình Kỷ Phục đứng dậy. Họ đều nhìn Vưu Minh Hứa đang quỳ trên đất ôm chặt La Vũ.
Hình Kỷ Phục lạnh lùng nói: “Đưa con bé đi, làm con tin.”
Một tên thuộc hạ đi tới bắt Vưu Minh Hứa, cô ôm ghì La Vũ không buông, đạp ngã gã kia. Cả đám thuộc hạ lại quay sang nhìn Hình Kỷ Phục, Hình Kỷ Phục nói: “Con đi theo bọn bố, không được phép phản kháng. Nếu không bố cho người đập vỡ đầu La Vũ, để nó chết không toàn thây. Chẳng phải con đã hứa sẽ nhặt xác cho nó rồi đó sao?”
Vưu Minh Hứa ngẩng đầu, mắt cô đỏ sọng, sau đó từ từ đặt La Vũ xuống mặt cỏ. Nhìn một mảng lớn cỏ xanh đã bị máu nhuộm thẫm, còn anh đã chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng, lòng Vưu Minh Hứa bỗng trào lên nỗi day dứt và đớn đau nghiêng trời lệch đất, nhưng cô chỉ có thể ra sức kìm nén, chậm rãi cúi đầu, đặt một nụ hôn cuối cùng lên trán La Vũ.
Cô đứng dậy, có kẻ cầm dây thừng trói chặt hai tay cô, có kẻ kiểm tra cả người cô thấy không có vũ khí mới chịu dừng, mái tóc dài của cô một lần nữa được vấn gọn gàng, dùng trâm búi gọn sau đầu.
Cô bị đám người đó đưa vào rừng. Dần dần, họ sắp ra khỏi thung lũng, cô chợt quay đầu nhìn về phía thảm cỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877860/quyen-5-chuong-244.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.