Giọng La Vũ: “Tôi có sắp xếp… thật thật giả giả… bề ngoài…”
Tất thảy cười rộ một tràng giòn giã.
Hoàng Lung nói: “… Hình lão đại, em chỉ nghe anh…”
Quách Phi Vanh: “… đều vì tốt cho mọi người…”
“… Tất Tiết (1)… làng Miêu (2)… không ngờ…”
(1) Tất Tiết là một địa cấp thị ở phía Tây Bắc tỉnh Quý Châu, Trung Quốc.
(2) Làng Miêu là tên thôn làng, nơi cư trú của dân tộc Miêu, Trung Quốc.
“… trận chiến quyết định… mượn danh nghĩa… Đông nắng Tây mưa…”
“Hahaha… vô văn hóa… gì mà Đông nắng…”
Vưu Minh Hứa đang gắng sức nghe cho rõ thì Ân Phùng vỗ vai cô, ra hiệu bằng ánh mắt rằng đang có người đi về hướng này. Cả hai nhanh chóng quay người, nhẹ nhàng xuống tầng.
La Vũ nói chuyện xong cùng mấy người đó bèn rút lui, đi xuống tầng dưới. Mọi việc đã thương lượng xong, cơn gió lạnh thổi qua làm tỉnh phần nào cơn say, thậm chí anh ta còn có chút nghênh ngang đắc ý, bước chân cũng bất giác nhanh hơn vài phần.
Từ xa anh ta đã nhìn thấy đàn em nghe lệnh trông giữ ngồi gục trên đất như ngủ quên.
La Vũ sinh dự cảm chẳng lành, đi gần tới đá nhẹ một cú, cậu ta xoa mũi, bấy giờ mới mở mắt, thấy người đến La Vũ thì lập tức bật dậy.
La Vũ: “Ngủ gật rồi?”
Đàn em sờ đầu: “Cũng không biết vì sao cực kỳ buồn ngủ…”
La Vũ nhận chìa khóa, đuổi cậu ta đi. Mở cửa không phát hiện ổ khóa có điều gì bất thường. Anh ta ngẩng đầu, thấy Vưu Minh Hứa ngồi ngay ngắn trên sofa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877839/quyen-5-chuong-223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.