Ngày hôm sau là cuối tuần, thời tiết đẹp hiếm hoi trong những ngày đông lạnh lẽo, ánh nắng mặt trời ấm áp, không khí trong trẻo, mát lành. Vưu Minh Hứa từ chối ý định đưa đón của La Vũ, tự gọi xe tới sân golf, vừa nhìn đã thấy La Vũ đứng một mình chờ đợi bên ngoài.
Đến đâu hay đến đó, đầm rồng hang hổ hay Hồng Môn Yến thì cô đều phải xông lên.
Hôm nay cô vẫn mặc kín đáo như mọi ngày, La Vũ quan sát một chút, giọng nói chất chứa cảm xúc: “Em vẫn luôn xinh đẹp như vậy.”
Vưu Minh Hứa vô cùng khâm phục trình độ nói dối không chớp mắt của anh ta, rồi lại nghĩ, cuối cùng cũng gặp được một kẻ còn phù phiếm hơn cả Ân Phùng.
Hai người sóng vai đi vào bên trong. Cảnh Bình và Hứa Mộng Sơn cũng đã sắp xếp người lẻn vào trong đó.
Không bao lâu sau, La Vũ bắt đầu khoác tay lên vai cô.
Vưu Minh Hứa: “Bỏ xuống.”
La Vũ: “Xa lạ với tôi như thế thì làm sao đi gặp lão đại?”
Vưu Minh Hứa không tiếp tục giãy giụa. May thay tay anh ta cũng ngoan ngoãn, chỉ khoác nhẹ chứ không nhân cơ hội làm càn.
Hai người tiến về phía góc trong, mỗi người mang một tâm tư. Sân tập golf này nằm ở trung tâm thành phố, nơi tấc đất tấc vàng song lại chiếm một diện tích cực kỳ rộng lớn. Bốn xung quanh được vây bằng tường lưới cao chót vót, đã có rất nhiều đang luyện tập.
Nơi đó có bốn người Vưu Minh Hứa đều đã được nhìn qua ảnh.
Hình Kỷ Phục và Hoàng Lung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877827/quyen-5-chuong-211.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.