La Vũ cầm súng trong tay, mùi thuốc súng dường như còn chưa tan hết, anh ta đứng trong bóng tối nhìn cô, khó mà phân biệt tâm trạng.
“Đưa chúng đi.” La Vũ hạ lệnh.
Mấy tên thủ hạ bước lên kéo hai kẻ đang hôn mê và A Hoa chết vì trúng đạn đi.
Vưu Minh Hứa xuống xe.
La Vũ nhìn cô, cười nói: “Bảo bối, tôi cứu em một mạng. Định báo đáp tôi thế nào?”
Vưu Minh Hứa nghĩ bụng, cứu tôi là Ân Phùng, song gương mặt lại bộc lộ thần sắc phức tạp một cách vô cùng thích hợp, cũng không nhắc đến việc nổ súng giết người tránh chọc giận anh ta. Cô cắn môi dưới nói: “Sao anh lại ở đây?”
Trong lòng Vưu Minh Hứa cũng có điều nghi hoặc, nếu đám A Hoa là người đón đầu do tập đoàn Khải Dương phái đến, vậy thì họ chính là đồng bọn của La Vũ. Anh ta vì sao phải nổ súng giết người? Lẽ nào thực sự là vì cứu cô?
La Vũ: “Em thông minh như vậy, không đoán được ông xã đến đây làm gì à? Nếu giờ đổi thành người phụ nữ khác ngồi trên chiếc xe này, tôi sớm đã vứt xuống hồ cho cá ăn từ lâu rồi. Mẹ kiếp, ai ngờ người đó lại là em. Vưu Minh Hứa, món nợ này phải tính trên đầu em. Nghe đây, tối nay em chưa từng gặp tôi, tôi cũng chưa từng thấy em. Nếu để tôi nghe được phong thanh gì, tôi giết chết em. 12 giờ trưa mai đến đường số 23 Văn Sơn tìm tôi.”
Vưu Minh Hứa không nói chuyện cũng không động đậy, chỉ nhìn họ lên xe đi mất.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877819/quyen-5-chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.