Đặng Diệu mấp máy môi, hắn không hiểu lời Vưu Minh Hứa.
Vưu Minh Hứa ném hai bức ảnh cùng chụp xe Jinbei, một chiếc là trong sân nhà hắn; một chiếc dường như được chụp trên đường nên khá mờ.
Đặng Diệu cầm ảnh lên xem mà vẫn còn ngơ ngác.
Vưu Minh Hứa cười nói: “Trần Chiêu Từ……” Cô chú ý quan sát sự thay đối thần sắc của hắn, “Chắc anh không còn lạ lẫm gì với cái tên này chứ? Anh ta mô phỏng cách thức của anh để xử lý thi thể của một cô gái khác tên Lưu Y Sa. Còn đưa Phán Giai đến trước mặt anh. Nếu nói anh ta mô phỏng giống y như đúc, còn trùng hợp gặp được anh thì có thể hiểu được. Nhưng cảnh sát căn bản không biết một năm trước anh đi xe gì, vậy vì sao anh ta lại có thể lái một chiếc xe y hệt xe anh để đi vứt xác? Là trùng hợp sao? Vậy hai người quả là tâm linh tương thông quá!”
Sắc mặt Đặng Diệu vẫn cứng đờ, nhìn thần sắc lạnh lùng của Vưu Minh Hứa, hắn đột nhiên bật cười, cầm một bức ảnh cười không ngừng không nghỉ.
“Định gánh tội thay anh ta luôn à?” Vưu Minh Hứa nói, “Anh ta hiện tại đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, còn anh một nhà ba miệng người đều ngồi tù. Anh rốt cuộc định làm trò gì?”
Gân xanh trên cổ Đặng Diệu như nổi hết lên, chậm rãi nói: “Tiểu Từ cậu ta… và tôi là bạn học hồi tiểu học, cũng là người bạn duy nhất của tôi. Ngày hôm đó cậu ta chỉ đến mượn xe của tôi.” Nói đoạn liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877744/quyen-3-chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.