Người trước mặt dần trở nên mơ hồ, cô muốn sờ chiếc vòng cổ, cũng chính là thiết bị theo dõi vị trí nhưng cánh tay bị người khác giữ lại, có người đang hỏi cô: “Cô sao thế? Hay là đi ngủ chút?”
Phán Giai ra sức cắn môi, cười miễn cưỡng: “Không cần, Chu Tổng, chẳng phải anh muốn đưa tôi đi dùng bữa sao? Để tôi nghĩ đã, chúng ta đi ăn cơm trước…” Nhưng cơ thể cô đã đổ vào lồng ngực của người đó, gã xoa mặt cô, mắng một câu: “Con nhóc, còn muốn chạy? Đừng hòng, anh nhìn trúng em rồi, chúng ta cứ từ từ, còn nhiều chuyện thú vị đang chờ đợi lắm.”
Phán Giai dùng toàn bộ sức bình sinh đẩy gã ra chạy về phía cửa. Nhưng chỉ được hai bước đã bị tóm lại, gã vung tay tát rồi ôm eo cô lôi về sofa. Phán Giai bùng giận, dù đã loạng choạng nhưng vẫn tung trúng một quả đấm vào ngực và mặt gã. Chu Tổng đâu ngờ một nữ sinh yếu đuối nửa tỉnh nửa mê còn có tài cán như vậy, gã ôm mặt lùi lại mấy bước.
Máu nóng bốc lên đầu, dù đầu óc Phán Giai không tỉnh táo nhưng vẫn có thể giải quyết gọn nhẹ một gã đàn ông trung niên. Cô cầm chiếc gạt tàn thủy tinh trên bàn trà đập về phía Chu Tổng. Cú đầu tiên, gã khó khăn lắm mới tránh thoát được, chưa kịp hô dứt câu “Người đâu mau…”, khuôn mặt đã ăn luôn nhát đập thứ hai của Phán Giai. Gã choáng váng đầu óc, ngã lăn trên sàn.
Phán Giai chạy ra ngoài cửa, nhưng vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy mấy bóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877709/quyen-3-chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.