Ân Phùng tổ chức lại câu từ, gật đầu nói: “Ừm, rất tốt, rất vừa ý tôi.”
Người thanh niên cười xán lạn.
Ân Phùng ngẫm nghĩ chắc bản thân trong quá khứ không dễ nói chuyện như hiện tại bèn chỉ vào một điểm trong bức tranh, nói: “Có điều màu sắc hơi tối, ví như bức này, thêm chút màu đỏ, vàng tơ, cả màu xanh lá tôi thích nhất thì càng tốt.”
Trần Phong và thanh niên cùng lặng thinh mất mấy giây. Song người thanh niên vẫn giữ nụ cười mỉm: “Vâng, về em sẽ thêm vào.” Trần Phong tiếp tục giữ im lặng.
Ân Phùng tưởng đã có thể tiễn khách, không nhịn được vươn vai một cái, muốn đi tìm Vưu Minh Hứa thì người thanh niên bất chợt quỳ một gối xuống sàn, thần sắc trang trọng, vành mắt đỏ hoe: “Thầy Ân, bọn em thực sự rất vui khi thấy thầy bình an vô sự. Hy vọng thầy nhanh chóng khỏe lại, nhìn tình trạng hiện tại của thầy, bọn em đều rất khó chịu.”
Sóng mắt Trần Phong khẽ động nhưng vẫn không lên tiếng.
Ân Phùng mím chặt môi, ngẩn người. Một lúc sau mới khẽ gật đầu.
———
Buổi tối, Trần Phong đề nghị mọi người ở lại biệt thự dùng bữa. Cô biết Ân Phùng đã động lòng bởi biệt thự quả thực rất mới mẻ và thú vị, song anh vẫn chằm chằm chờ đợi quyết định của cô.
Vưu Minh Hứa cũng thấy không vấn đề gì bèn gật đầu đồng ý.
“A Hứa, tối sang phòng tôi chơi.” Mắt Ân Phùng lấp lánh, “Phòng tôi rất lớn, vô cùng thoải mái.”
Huyệt thái dương Vưu Minh Hứa giần giật, chẳng lẽ cô lại không nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877684/quyen-3-chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.