Bấy giờ đã là nửa đêm. Ánh sáng ở một nơi rất xa, con đường này khuất nẻo và tối tăm. Bên cạnh chính là dãy núi Lộc Sơn, ven đường mọc đầy cỏ dại cao gần quá đầu người, cành lá chúng lúc này đang nhiễm đầy màu máu.
Cách rất xa Vưu Minh Hứa đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng khiến lòng người phiền muộn. Ngược lại, Ân Phùng cạnh cô điềm tĩnh như một đóa hoa dại ven đường.
Vưu Minh Hứa chợt nghĩ, anh hiện tại thế này cũng tốt, vô ưu vô lo, cho dù đối diện với máu tanh cũng vẫn cứ hồn nhiên chân chất nhất thế giới này. Anh khăng khăng bản thân trong quá khứ sống không hạnh phúc, có lẽ anh của hiện tại thực sự sống rất vui vẻ? Vậy cứ sống như bây giờ có gì là không tốt?
Thế nên Vưu Minh Hứa vẫy tay: “Theo sát tôi.” Hiện trường án mạng không thể để anh chạy lung tung được.
Anh nhanh chóng gật đầu bước lên, y hệt như cái móc treo hình người dính chặt lưng cô: “Thế này… đủ sát chưa?”
Vưu Minh Hứa đau đầu, nỗi thương hoa tiếc ngọc trước đó bay bằng sạch: “Lùi ra! Không phải bảo anh dính trên người tôi!”
Thi thể được một công nhân làm ca đêm đi qua phát hiện. Hiện tại người đó vẫn đang kinh hồn bạt vía, cảnh sát đang lấy lời khai. Hứa Mộng Sơn và Phán Giai đã đến từ sớm, bọn họ ngẩn người khi thấy Vưu Minh Hứa xuất hiện cùng Ân Phùng. Nhưng Vưu Minh Hứa căn bản không định giải thích, đeo xong găng tay liền đi thẳng về phía thi thể nạn nhân.
Ân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877664/quyen-2-chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.