Nói xong những lời này, mùi máu tanh nồng đậm trào lên trong nội tâm Vưu Minh Hứa, đó là phản ứng bản năng của một người cảnh sát hình sự. Bất chấp một cảnh sát hình sự là cô đây còn đang trong kỳ nghỉ ở Tây Tạng, sau khi nhận được tin tức về tên sát thủ liên hoàn lẩn trốn đến nơi này, chưa kịp quay về đội thì đã phải luôn chú ý tới những kẻ tình nghi khắp dọc đường.
Ai ngờ cô vừa định đi, góc áo bị người nào đó túm chặt. Cô quay đầu nhìn tên ngốc, nhíu mày: “Bỏ ra, đừng làm lỡ thời gian của tôi.” Cô tưởng rằng có thể dễ dàng giật ra được, không ngờ anh cố chấp vô cùng, mở to mắt nhìn cô, ra sức túm chặt chiếc áo T-shirt.
Vưu Minh Hứa nở nụ cười nhẫn nhịn, hỏi: “Sao thế?”
Anh cúi đầu: “Chị đi đâu, tôi đi đó.”
Vưu Minh Hứa: “……”
Cô trong cười ngoài không cười nói: “Nhưng chị phải đi bắt kẻ xấu, cậu đi theo sẽ cản trở chị làm việc. Ngoan, tìm chỗ nào không có người trốn đi, chị nhất định sẽ quay về tìm cậu.”
Những ngón tay túm áo cô lại thầm tăng thêm sức lực.
Một giây sau, Vưu Minh Hứa quyết định không lãng phí thời gian với anh nữa, cô nói: “Được, chị đưa cậu đi, nhưng chị đi rất nhanh, tự cậu phải theo kịp. Nếu bị tụt lại phía sau thì phải tăng tốc đuổi theo chị, được chứ?”
Những lời này vốn chỉ để đối phó qua loa, chẳng biết lời nào đã chọc trúng dây thần kinh của anh mà đôi mắt anh chớp chớp, môi kéo ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877632/quyen-1-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.