Edit: Huyên
Beta: Tà
Ngoài cửa sổ, khu vườn nhỏ trong biệt thự ngập tràn sắc xuân, ngay cả cái bóng cũng đậm màu hơn bình thường.
Trước cửa sổ, người đàn ông đứng cạnh cô thiếu nữ, chênh lệch chiều cao vừa đúng, khi người đàn ông đưa tay nắm lấy cằm thiếu nữ, khung cảnh thật dịu dàng. Thậm chí khoảng cách giữa hai người gần đến nỗi chỉ cần cúi đầu là có thể chạm môi hôn.
Nếu trên cửa sổ có thêm tấm rèm bay bay, sợ rằng phim điện ảnh cũng chỉ được như vậy.
Cho nên đại khái hai người đứng ở cửa đang tự hỏi trong lòng, chúng ta phá quấy gian tình của bọn họ sao? Loại tâm tình kích thích thấp thỏm này khiến cho họ đi không được mà ở cũng chẳng xong.
“Hai tên thiếu não này,” cho đến khi Từ Ứng Hàn liếc bọn họ một cái.
Anh chỉ chỉ vào chiếc bàn cách đó không xa, “Lấy cho anh một tờ khăn giấy.”
Nói xong, anh cúi đầu, chợt thổi một cái vào mắt Lâm Lung. Cô gái nhỏ nhắm mắt lại.
“Chịu đựng.”
Bên tai là giọng nói lạnh nhạt của anh.
Khi Lâm Lung mở to mắt trong tíc tắc, cho dù tầm nhìn mơ hồ, cô vẫn thấy sự lo lắng trên mặt anh.
Chờ Giản Dịch cầm khăn giấy tới, Từ Ứng Hàn lại thổi một cái, dùng khăn giấy lau đi xác con bọ. Sau đó anh nói: “Lát nữa dùng nước sạch rửa mắt.”
“Mắt Lâm Lung bị con bọ nhỏ bay vào à,” Giản Dịch nhìn Từ Ứng Hàn cầm khăn giấy bọc con côn trùng ném
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-phep-anh-thich-em/1711200/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.