Theo dự định ban đầu, cuối năm Thẩm Bích Nhiên sẽ cùng Cố Lẫm Xuyên về Đức để xử lý thủ tục thừa kế đồng thời ra mắt gia đình, nhưng vì công việc của sếp Thẩm quá bận rộn nên đành gác lại.
Trì hoãn mãi đến tận đêm giao thừa, kết quả lại là Cố Lẫm Xuyên gặp Ôn Thục trước.
Đã lâu không gặp, Ôn Thục mỉm cười rạng rỡ, quan sát Cố Lẫm Xuyên từ đầu đến chân: “Lẫm Xuyên thật sự thay đổi nhiều quá, thấy dì thế nào?”
“Dì…” Ánh mắt Cố Lẫm Xuyên khẽ lay động, hắn khựng lại một lát, “Dì chẳng thay đổi gì cả.”
Đó là lời nói thật lòng.
Biệt tích sáu năm, Ôn Thục gần như không khác gì trong ký ức, vẫn dịu dàng và rạng rỡ như thế, vẫn nụ cười mang chút hơi hướng trẻ thơ, ngay cả nếp nhăn nơi khóe mắt cũng chẳng thêm mấy đường. Những thăng trầm trắc trở dường như không để lại bất kỳ dấu vết nào trên người bà.
Khoảnh khắc này Cố Lẫm Xuyên bỗng nhận ra, sự dẻo dai trong linh hồn Thẩm Bích Nhiên là được di truyền từ gia đình.
Sự “không đổi” của trưởng bối là niềm an ủi vô bờ bến. Hắn dâng trào cảm xúc, những lời lẽ chuẩn bị sẵn đều nghẹn lại nơi lồng ngực, không thốt ra được chữ nào.
Thẩm Bích Nhiên hào hứng khoe với Ôn Thục món quà năm mới mà Cố Lẫm Xuyên đã chọn cho bà. Hai mẹ con từ nhỏ đã có vô số chuyện để nói, cứ thế rầm rì trò chuyện mãi. Cuối cùng, Ôn Thục treo chiếc móc khóa hình quả dâu tây nhỏ làm từ lông của Nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300491/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.