Thẩm Tòng Đạc bị công an giải đi ngay trong ngày hôm đó.
Người bị áp giải trực tiếp từ trụ sở Tầm Thanh. Lúc bấy giờ Thẩm Bích Nhiên vẫn đang ở Glance họp nghiệp vụ, Jeff chạy đến hiện trường chụp vài tấm ảnh gửi qua, trên ảnh thấy rõ hai bên cổ Thẩm Tòng Đạc có mấy vết hằn tím thẫm đến đáng sợ.
Thẩm Bích Nhiên hỏi cái cổ bị làm sao vậy.
Anh lờ mờ đoán được mục đích Cố Lẫm Xuyên dẫn vệ sĩ vào rồi đóng cửa lại là để làm gì, nhưng không ngờ lại để lại thương tích lộ liễu như vậy.
【Jeff: Là do sếp làm đấy.】
【Jeff: Tôi không có mặt tại chỗ, nghe bảo sếp xông vào bóp cổ lão ta kêu răng rắc, vệ sĩ cũng phải giật mình.】
【Jeff: Nghe nói cảnh tượng lúc đó kinh khủng lắm, vệ sĩ không dám can, cũng may sếp tự biết dừng lại đúng lúc.】
Lúc ấy trong phòng họp cửa sổ đóng chặt, một mảnh u tối.
Vệ sĩ vừa vào đã xô ngã Thẩm Tòng Đạc xuống sàn, giẫm lên lưng ông ta.
Thẩm Tòng Đạc nhìn mũi giày da bóng loáng trước mặt, mỉa mai: “Cố Lẫm Xuyên, Thẩm Hạc Tầm nhận nuôi được con chó tốt như mày, đúng là lão ta gặp đại vận rồi.”
“Sai.” Giọng Cố Lẫm Xuyên lạnh lẽo thấu xương, “Ông giết cha hại anh, đã có pháp luật đợi ông. Còn chuyến này của tôi, là vì Thẩm Bích Nhiên.”
Thân hình Thẩm Tòng Đạc cứng đờ trong chốc lát, ông ta không thể tin nổi ngẩng đầu nhìn anh.
Dáng người Cố Lẫm Xuyên cao lớn, từ trên cao nhìn xuống lão: “Tôi đã đánh giá thấp ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300487/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.