Vào mọi thời điểm then chốt, Thẩm Bích Nhiên luôn tin vào trực giác của mình.
Ngay khi Ôn Thục thốt ra ba chữ “phòng dụng cụ”, từng lỗ chân lông trên người anh đều như mở to ra, tóc gáy dựng đứng, những luồng gió sắc lạnh cứ thế hết đợt này đến đợt khác rít gào, xoáy sâu trong tâm trí không dứt.
Anh nghe thấy vận mệnh vốn đã ruồng bỏ mình bao năm qua, cuối cùng cũng đến gõ cửa.
“Từ từ thôi nào.” Cố Lẫm Xuyên bước tới, sải bước dài vượt lên trước anh nửa bước rồi nắm lấy tay anh, “Nếu có bằng chứng, nó vẫn sẽ luôn ở đó, chỉ có người mà nó chờ đợi mới có thể tìm thấy.”
Thế là Thẩm Bích Nhiên hiểu ra, ngay lúc này, Cố Lẫm Xuyên cũng bị trực giác đánh trúng giống như anh vậy.
Anh vô thức siết chặt tay đối phương, để Cố Lẫm Xuyên dắt mình băng qua sân, một lần nữa đẩy cánh cửa cũ kỹ của phòng dụng cụ ra.
Sau khi chuyện tấm bia mộ được nói rõ, Cố Lẫm Xuyên đã sai người vận chuyển nó về biệt thự riêng của mình để tạm thời cất giữ. Căn nhà cũ của họ Thẩm hiện giờ chỉ dùng để nghỉ ngơi cuối tuần, phòng dụng cụ thực sự không cần thiết phải giữ lại. Trước đây Thẩm Bích Nhiên phát hiện Nhiên Nhiên rất thích chui rúc vào chỗ này, ngay cả khi trời mưa bão cũng lén chạy qua đây chơi, nên anh đã lên kế hoạch dỡ bỏ nó để cải tạo thành khu vui chơi cho mèo. Nhà thiết kế đã đưa ra mấy bản phương án nhưng anh vẫn chưa ưng ý, thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300485/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.