Thẩm Bích Nhiên tỉnh cả rượu, mà trời cũng như sụp xuống luôn rồi.
Anh gọi điện cho Tống Thính Đàn định hỏi cho ra lẽ xem cái “Ok?” của ” Hận Hải Tình Thiên ông chủ Bùi” là có ý gì. Tống Thính Đàn ấp úng phát ra mấy tiếng đệm vô nghĩa rồi bắt đầu giả vờ tín hiệu kém, gọi lại lần nữa thì đã tắt máy.
Cố Lẫm Xuyên đang chọn sách đọc trước khi ngủ trên giá sách cho anh: “Chuyện mà chính cậu ta còn chưa làm rõ được thì em hỏi cũng vô ích thôi.”
“Anh biết những gì rồi?” Thẩm Bích Nhiên rút một cuốn tạp chí cuộn lại thành ống, kề sát vào cổ hắn: “Thành thật thì được khoan hồng, Bùi Nghiên Thanh kể hết với anh rồi đúng không?”
Cố Lẫm Xuyên chủ động tì cổ vào ống giấy: “Nghiên Thanh từ nhỏ đã lớn lên trong sự kìm kẹp của gia đình, nội tâm u ám, chưa bao giờ tâm sự chuyện tình cảm cá nhân với bọn anh cả.”
Thẩm Bích Nhiên cau mày: “Nội tâm u ám à…”
“Anh chỉ biết dạo này cậu ta không bình thường, không lý do mà cho cả bọn leo cây bảy tám lần, gọi điện cũng không nghe. Ban đầu bọn anh đều tưởng những ức chế thời thơ ấu của cậu ta sau khi có được tự do cuối cùng cũng bùng phát thành trầm cảm, nhưng khi gặp mặt nói chuyện lại thấy cậu ta cởi mở hơn trước nhiều. Cái ngày đầu tiên cậu ta nhìn điện thoại mỉm cười, Chúc Hoài Tranh còn ép cậu ta đi làm kiểm tra tâm thần để xác nhận xem có bị rối loạn lưỡng cực không đấy.”
Cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300483/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.