Mười mấy ngày chia ly là một liều thuốc đáng sợ. Sáng thứ Sáu, Cố Lẫm Xuyên kết thúc sớm công việc của một tuần, lái xe đưa anh về lại biệt thự cũ của nhà họ Thẩm.
Cố Lẫm Xuyên luôn rất lâu.
Mà Thẩm Bích Nhiên thực chất lại là người rất khó chiều lòng. Nếu không nhận được sự v**t v* trực tiếp từ bàn tay kia, phải đến tận lúc rất muộn anh mới đột ngột bị cảm giác khoái lạc nhấn chìm. Thẩm Bích Nhiên tham luyến sự thỏa mãn đến muộn, thế nên anh luôn đặc biệt dung túng cho Cố Lẫm Xuyên.
Ba mươi phút trước khi mặt trời lặn, những tia sáng vàng dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ trên gác mái, hôn lên những giọt mồ hôi trên lọn tóc Thẩm Bích Nhiên khiến chúng trở nên rực rỡ. Cố Lẫm Xuyên lại thúc eo một lần nữa, ghé tai anh hỏi: “Lén đổi vé máy bay ư sếp Thẩm, sau này có phải anh nên bảo vệ sĩ của em báo cáo hành trình cho anh không đây?”
Thẩm Bích Nhiên đã thần trí mơ màng, hàm răng trắng tì vào môi dưới, phát ra một tiếng r*n r* ướt át đầy vẻ bối rối. Anh chẳng còn tâm trí đâu để suy nghĩ xem Cố Lẫm Xuyên vừa nói gì, chỉ tự mình lẩm bẩm: “Đổi kiểu khác đi, sâu quá.”
Cố Lẫm Xuyên lại giống như vừa nhận được lời khen ngợi, dùng giọng điệu tán gẫu dịu dàng nói: “Nằm nghiêng đúng là dễ hơn một chút, phải không em?”
Đường chân trời chuyển màu từ xanh sang tím in bóng bên ngoài cửa sổ, khiến giọng nói của hắn nghe như một loại độc dược mê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300481/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.