Ánh sáng đột ngột khôi phục từ bóng tối khiến đôi mắt có chút chói lòa.
Thẩm Bích Nhiên đang nằm sấp trên giường, toan đưa tay kéo góc chăn thì bị Cố Lẫm Xuyên gạt ra.
“Anh…”
Giọng anh khựng lại, dường như nhận ra điều gì đó, anh đột nhiên bất động.
Mí mắt Cố Lẫm Xuyên giật liên hồi, đôi lông mày không tự chủ được run rẩy.
Hắn chậm rãi đưa mắt quét qua —.
Đó là một hình xăm hình bàn tay.
Nó khẽ đặt lên gốc đùi Thẩm Bích Nhiên, rõ ràng từng đường gân xương, đầu ngón tay hơi gập lại, kéo dài từ dưới mông ra phía trước.
Nó rất lớn, lớn đến mức khó có thể ngó lơ trên đùi Thẩm Bích Nhiên, trừ khi Cố Lẫm Xuyên đặt lòng bàn tay của chính mình lên, mới vừa vặn che khuất hoàn toàn.
Thế là Cố Lẫm Xuyên đặt tay mình lên đó.
Nhiệt độ của gốc đùi và lòng bàn tay hòa quyện vào nhau, hắn càng lúc càng dùng lực, nhưng dù có nhấn mạnh, siết chặt hay nắm trọn lấy phần thịt đùi mềm mại của Thẩm Bích Nhiên đến mức năm ngón tay lún sâu vào gốc đùi, thì chúng vẫn trùng khớp hoàn toàn với hình xăm kia.
Giọng Cố Lẫm Xuyên khàn đặc: “Thẩm Bích Nhiên… em… em cho anh một lời giải thích đi.”
Mỗi một giây Thẩm Bích Nhiên im lặng, bàn tay kia lại càng siết chặt xuống, xung quanh rìa ngón tay, phần thịt trắng non hằn lên những vết đỏ tươi.
Thẩm Bích Nhiên cảm thấy đau, cái chân ấy khẽ cử động một chút.
Cố Lẫm Xuyên lại giáng một cái tát lên mông anh, run rẩy hỏi: “Xăm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300475/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.