“Cọ có đau lắm không?”
Vào đêm sinh nhật mười tám tuổi của Cố Lẫm Xuyên, sau khi mọi chuyện kết thúc, hắn giúp Thẩm Bích Nhiên lau rửa và kiểm tra cơ thể.
Nơi gốc đùi lưu lại mấy dấu ngón tay đỏ rực, phía bên trong càng nghiêm trọng hơn, nổi lên những vết đỏ lấm tấm như bị phát ban.
Thiếu niên Cố Lẫm Xuyên x** n*n những chứng cứ phạm tội do mình gây ra, cố nén d*c v*ng lại một lần nữa dâng trào, hỏi cậu tại sao đau như vậy mà không thốt lên tiếng nào.
“Em gào muốn rách cổ họng luôn rồi, anh bị điếc rồi hả, Cố Lẫm Xuyên?”
Thẩm Bích Nhiên ngồi bên thành bồn tắm, mặt đỏ bừng như tôm luộc, cậu nhấc chân đạp lên vai hắn, đá văng người đang ngồi xổm ngã bệt xuống đất, nói: “Là do vết chai trên tay anh cọ đau đó.”
Cố Lẫm Xuyên ngẩn ra, giơ hai bàn tay lên nhìn những vết chai cũ: “Thật à?”
Thẩm Bích Nhiên rũ mắt “ừm” một tiếng: “Mấy chỗ da mỏng cảm nhận rất rõ.”
Cố Lẫm Xuyên lập tức thấy tội lỗi, cảm thấy mình giống như một chiếc chén gốm thô ráp, làm hỏng mất khối mỡ cừu mịn màng không tì vết.
“Vậy để anh đi xử lý đống chai tay này nhé, được không?”
“Không được.” Thẩm Bích Nhiên lườm hắn: “Không được bỏ, Cố Lẫm Xuyên, anh mà dám bỏ thì chết chắc với em!”
Cố Lẫm Xuyên chẳng hiểu tại sao, nhưng không dám tranh cãi. Dù sao từ nhỏ đến lớn Thẩm Bích Nhiên nói gì cũng đúng, sau khi lên giường, Thẩm Bích Nhiên lại càng xem mình như một vị hoàng đế tuyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300467/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.