Thẩm Bích Nhiên không dám mở phong thư cũ năm nào, nhưng đêm hôm đó, anh ôm chiếc gối ấy ngủ rất yên lòng, nghe tiếng mưa rơi suốt cả trong mơ.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Bích Nhiên phải ra sân bay đón đội ngũ nghiên cứu và phát triển, còn Cố Lẫm Xuyên phải vội vã trở về Quang Xâm. Jeff đến đưa đón hai vị sếp, anh ta báo cáo tình hình đầu tư buổi sáng cho Cố Lẫm Xuyên ngay trên xe, ba phút nói về năm công ty với quan điểm rõ ràng, số liệu rành mạch. Cố Lẫm Xuyên hỏi vặn lại về một trong số đó, Jeff cũng trả lời trôi chảy như nước chảy mây trôi.
Thẩm Bích Nhiên ngồi bên cạnh nghe lỏm, kinh ngạc trước năng lực làm việc của Jeff đến mức quên cả ăn miếng bánh sandwich đang kề ngay miệng.
“Đầu tư đi.” Cố Lẫm Xuyên tùy ý giải quyết xong báo cáo của Jeff, xoay đầu lại với giọng điệu ôn hòa: “Không hợp khẩu vị sao?”
Jeff đột nhiên căng thẳng, quay người nhìn về phía Thẩm Bích Nhiên.
Bánh sandwich hôm nay là nhân thịt bò nướng, bắp cải tím và đậu sốt Hummus. Thẩm Bích Nhiên vội vàng cúi đầu cắn một miếng thật lớn, dùng hành động để khẳng định.
Jeff thở phào nhẹ nhõm: “Sếp Thẩm có hài lòng với căn nhà cũ không?”
Thẩm Bích Nhiên chân thành cảm ơn: “Vất vả cho anh đã thu xếp rồi.”
“Là do bên vệ sinh làm tốt thôi, tôi chỉ bảo họ quét dọn toàn diện, phục hồi như cũ thôi mà.” Jeff lại cười hì hì quay sang sếp nhà mình, “Đêm qua ngài nghỉ ngơi thế nào?”
Cố Lẫm Xuyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300465/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.