“Không thể tưởng tượng nổi.”
Cố Lẫm Xuyên mười hai tuổi khép cuốn sách lại, đó là một tập truyện ngắn phổ thông của Mỹ, mà mười truyện thì hết chín truyện kết thúc bằng việc hai người không ai ngờ tới đột nhiên lên giường với nhau. Nếu hắn và Thẩm Bích Nhiên là nhân vật trong sách, sớm muộn gì hai người cũng sẽ làm ra chuyện gì đó đại nghịch bất đạo.
Hắn cảm thấy việc Thẩm Bích Nhiên không chịu ngủ đàng hoàng tử tế hẳn là có liên quan mật thiết đến những loại ấn phẩm ma quỷ này. Gia giáo nhà họ Thẩm rất chính thống, nhưng duy nhất chuyện đọc sách là không quản Thẩm Bích Nhiên — có lẽ cũng chẳng quản nổi, Thẩm Bích Nhiên nghiện sách, tốc độ tiêu thụ cực lớn, lại còn không kén chọn, bất kể thứ gì kỳ quái, hay ho hay tà đạo đều không từ chối.
Cố Lẫm Xuyên quăng cuốn sách ra xa: “Hôm nay không đọc nữa, ngủ cho đàng hoàng đi.”
Dưới lớp chăn bên cạnh cộm lên một khối rồi đột ngột bị hất văng, lộ ra một Thẩm Bích Nhiên mặc đồ ngủ bằng lụa, mái tóc mềm mại rối bời vì lăn lộn.
“Không ngủ được, em không ngủ được.” Cậu như một chú sâu đang phát điên, “Cố Lẫm Xuyên, anh đọc cho em thêm vài đoạn nữa đi, em vừa mới hơi buồn ngủ thì bị anh phá hỏng rồi!”
“Nói dối.” Cố Lẫm Xuyên vạch trần: “Anh còn nghe tiếng em cười khúc khích mà.”
“Đó là em ăn no quá nên nấc cụt thôi.” Thẩm Bích Nhiên chộp lấy tay Cố Lẫm Xuyên, vén áo ngủ lên, áp lòng bàn tay hắn vào bụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300436/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.