Tối cuối tuần, Thẩm Bích Nhiên đến buổi hẹn đúng giờ.
Chàng thanh niên bước xuống từ xe hơi trong bộ âu phục đen tuyền hơi cách điệu kiểu đuôi tôm, dáng người cao ráo, ung dung. Các khách mời xung quanh ngoái nhìn, anh mỉm cười đáp lại, nhận về hàng loạt lời chào “Xin chào” khách sáo.
Trước đây Tống Thính Đàn đã từng cảm thán, Thẩm Bích Nhiên đúng là người như ngọc, cả trong lẫn ngoài đều khiến người ta say đắm.
Nhân viên đón khách tiến lên chào hỏi, Thẩm Bích Nhiên khẽ đáp lễ, lúc đưa giấy tờ lộ ra một đoạn cổ tay trắng trẻo, sạch sẽ. Trong giới này, phụ nữ chọn trang sức, đàn ông xem đồng hồ. Thẩm Bích Nhiên thích đồng hồ, nhưng vì tiềm lực tài chính chưa đủ nên không chơi được loại tốt nhất, thỏa mãn nhất nên anh thà không dùng. Chính vì thế, anh xuất hiện đầy thanh thoát, chỉ điểm xuyết một đôi khuy măng sét, sắc đỏ huyết bồ câu thoắt ẩn thoắt hiện theo từng cử chỉ, thêm vào một chút rực rỡ cho ống tay áo vốn đơn giản.
Mỗi vòng tròn xã hội đều có quy tắc thông hành riêng, kính quần áo trước, kính người sau, từ xưa đã vậy.
Triệu Quân vẫn chưa gặp Thẩm Bích Nhiên bao giờ, nhưng Thẩm Bích Nhiên nhận ra ông ta, anh tiến lên chào hỏi một cách đường hoàng, hào phóng.
Vừa chạm mặt, ánh mắt Triệu Quân nhìn anh mang theo vài phần dò xét. Sau vài câu trò chuyện, ánh nhìn ấy trở nên thân thiện hơn.
Thẩm Bích Nhiên thu trọn sự thay đổi này vào mắt nhưng đã quá quen thuộc. Bất kể là ai, mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300430/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.