“Cổ tay bị bong gân, mô mềm trước ngực bị bầm tím, chấn động não nhẹ. Nằm viện theo dõi hai ngày nhé, người nhà đâu?”
Thẩm Bích Nhiên ngồi trên xe lăn, sắc môi nhợt nhạt.
Bác sĩ nói chậm lại: “Có đau đầu không? Có cảm thấy buồn nôn không?”
Thẩm Bích Nhiên im lặng một lúc mới cất lời: “Bác sĩ, sau khi đâm xe hình như tôi gặp ảo giác rồi.”
Bác sĩ nhíu mày, kiểm tra lại kết quả chụp CT một lần nữa: “Ảo giác gì?”
Thẩm Bích Nhiên không giải thích, cúi mắt nói: “Tôi muốn lấy lại điện thoại.”
Bác sĩ lắc đầu, vẫy tay gọi y tá: “Điện thoại phải liên hệ với đội cứu hộ, cậu cứ lo truyền dịch trước đi.”
Thẩm Bích Nhiên được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt dành cho người nước ngoài. Dù đã năm lần bảy lượt bày tỏ ý muốn rời đi, anh vẫn bị mắc ống truyền dịch —tận ba túi dịch lớn, không biết đến bao giờ mới truyền xong. Tối nay anh còn có hẹn với Triệu Quân, sếp lớn của Quỹ đầu tư Phong Lôi, nên đành nén cơn đau lạnh buốt điều chỉnh tốc độ nhỏ giọt lên mức nhanh nhất.
Khi y tá trực ca đi tới, Thẩm Bích Nhiên rút một tờ khăn giấy che đi mu bàn tay đã thâm tím.
Y tá lườm anh một cái đầy trách móc, rồi chỉnh tốc độ nhỏ giọt về mức rất chậm.
Thẩm Bích Nhiên: “Tôi đang vội…”
“Này, người của đội cứu hộ nhặt được cho cậu đấy.” Y tá đưa một chiếc điện thoại vỡ màn hình qua, “Lần này đã có thể ngoan ngoãn truyền dịch chưa?”
Thẩm Bích Nhiên vừa cảm kích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-nho-bi-bo-roi-rat-nho-em/5300428/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.