Lúc nãy cậu nhìn thấy đúng không?
Phạm Thụy Nghi không biểu cảm vừa lái xe vừa nói.
- Phải...
Dương Thần cúi đầu, hai bàn tay chậm rãi siết chặt.
- Vậy cậu vẫn còn nuôi hy vọng sao?
Thịch...
Dương Thần có cảm giác trái tim cậu như bị dao cứa ngang vậy.
Cậu cười khổ, giọng nói có phần run rẩy.
- Có lẽ là hiểu lầm đi...
"....."
Phạm Thụy Nghi im lặng không đáp. Sau đó liền tập trung lái xe không để tâm đến cậu.
.........
Một lúc sau chiếc xe bỗng dừng lại ở một ngôi trường tiểu học.
Nhìn thấy cảnh vật trước mặt, đôi mắt Dương Thần khẽ lắng động ẩn hiện một thứ gi đó trong con ngươi đen thẳm.
- Cậu còn nhớ chứ?
Phạm Thụy Nghi bất chợt hỏi.
- Anh muốn nói điều gì?
Cậu không đáp lời hắn mà chỉ đặt ra một câu hỏi khác.
- Đã qua nhiều năm rồi ngôi trường vẫn không có gì thay đổi cũng như những điều xảy ra ở đây sẽ không bao giờ biến mất.
Lời nói ẩn ý như xoáy sâu vào tâm trí của cậu.
Những chuyện từng xảy ra tại nơi này tuy cậu rất muốn quên nhưng dù chỉ là một khắc cậu cũng chẳng thể nào quên lãng..
Và tại sao....lại muốn khơi gợi lại những chuyện đó chứ?
- Tôi phải thừa nhận một điều, ba của cậu diễn kịch rất giỏi. Cậu thử nói xem, biểu hiện bi thương như vậy có chăng cũng là giống ông ta đều là ngụy tạo?
Phạm Thụy Nghi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-mot-mai-nang-den/2942395/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.