Vừa rồi ở trên bàn cơm Phong Hữu Trí và Văn Điệp vẫn luôn duy trì khoảng cách, cũng không có chút thân mật như trước đây, làm sao Văn Điệp có thể cởi quần áo Phong Hữu Trí được chứ.
Người đàn ông thần bí nhếch môi: “Vậy thì đánh cược với anh đi.”
Ôn Từ cắn răng: “Được, em cược với anh, nhưng phải có thời gian hạn định.”
Thịnh Kinh Lan: “OK, mấy ngày gần đây sẽ thành công thôi.”
Người nọ thề son sắt, Ôn Từ lại đầy vẻ hoài nghi:
“Vậy em phải kiểm chứng thế nào?”
Người đàn ông nắm tay lái, liếc mắt nhìn cô: “Đến lúc đó em có thể hỏi Phong Hữu Trí xem.”
Ôn Từ kinh ngạc, không thể tưởng tượng nổi nói:
“Cho dù thật sự xảy ra, cậu ấy cũng đâu thể nói chuyện này cho em biết chứ?”
Người đàn ông nhếch môi cười: “Cũng chưa chắc.”
Lúc bữa tiệc sắp tan, Khúc Thủy biết được một bí mật từ miệng Thịnh Kinh Lan, sau đó, ánh mắt của cô không nhịn được nhìn về phía Phong Hữu Trí.
Sau khi đến thành Nam, Khúc Thủy theo Phong Hữu Trí ở lại nhà họ Phong, bà Phong rất thương cô, từ ăn, mặc, ở, đi lại đều chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, ngay cả phòng ngủ cũng sắp xếp kế bên Phong Hữu Trí.
Sau khi về nhà, hai người chào nhau “Ngủ ngon”, ngày hôm sau gặp mặt, Phong Hữu Trí ăn mặc chỉnh tề đứng trước mặt cô.
“Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Hai người trăm miệng một lời, ánh mắt Khúc Thủy đảo quanh cổ áo anh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-ma-em-them-hong/2821654/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.