Bình minh lên, Trần An đã trở dậy. Có lẽ hôm nay về quê nội nên cô có phần háo hức, đồ đạc chuẩn bị cũng thật chỉnh chu.
Cô xuống nhà đã thấy mẹ chuẩn bị đồ ăn trong bếp.
-An dậy sớm vậy, háo hức không ngủ được à.
-Vâng mẹ, tại con nhớ nội quá.
-Vậy mau lên, mẹ chuẩn bị cả đồ ăn đi đường cho con rồi, ba con có việc đến công ty sớm.Ông ấy dặn bao giờ con đến nhà bà thì gọi cho ông ấy một tiếng.
An An đang ăn chỉ gật đầu nhẹ.Có tiếng còi xe ngoài cổng, có lẽ bác Mạc tài xế đã đến rồi.
-Mẹ ơi con đi nha.
-Đi cẩn thận đó con.
--------------------
Trần An hồi hộp và rất mong chờ chuyến đi này, hi vọng nó sẽ đem lại thành quả lớn.
Xe chạy 1 tiếng thì về đến một vùng ngoại ô, dù không đông đúc như trong thành phố nhưng cũng thật ồn ào.
Trần An có trí nhớ tốt, lúc nhỏ cô đã từng về nhà nội một lần đến bây giờ vẫn là con đường ấy, tuy ở đây phát triển hơn trước nhưng cô vẫn nhận ra nhà nội.
Vừa đến cổng đã có tiếng gọi vọng ra.
-Trần An phải không, con gái chú út lớn quá.
-Em chào chị, chị là....
-Em không nhớ lúc nhỏ về đây một lần hay ngủ cùng chị à, chị Mỹ Dao đây.
Lúc này An mới nhớ ra, chị ấy là con gái bác cả hơn cô 3 tuổi, nhà khá giả ở thành phố H nhưng sao chị ấy lại ở đây.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-em-cuoi-con-duong/2212776/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.