Ông Mạc Minh bên cạnh nắm lấy tay con gái mình từng bước từng bước dẫn Niên Ái vào trong lễ đường. Đôi chân chậm cất bước đi bên người ba của mình, cô hoài niệm về những chuyện thuở xưa. Nhớ về những lần còn thơ, ba thường dắt tay cô đi dạo trên từng con phố, dắt qua dắt lại nhiều đoạn đường trong đời cô, cuối cùng là dắt tay cô vào trong lễ đường.
Mọi người tập trung hướng mắt về phía cô dâu, nụ cười kiều diễm, cử chỉ dịu dàng, tựa như một nàng công chúa lung linh tỏa sáng. Đoạn đường từ cửa nhà thờ đến sảnh chính không hề xa, nhưng nó như một thước phim tua chậm những chuyện đã xảy ra trong quá khứ.
Có lẽ trong quá khứ đã xảy ra rất nhiều chuyện khiến con người ta phải đau thương, buồn bã nhưng nếu như những đau thương ấy, buồn bã ấy có thể đổi được hạnh phúc của ngày hôm nay dù có đau buồn hơn nữa cô cũng cam lòng chịu đựng.
Những sãi bước ngày càng cách Định Ngôn không xa, hình ảnh anh dần rõ ràng hơn trong ánh mắt của cô. Người niên thiếu năm nào đã không còn cái dáng vẻ thư sinh nhút nhát nữa rồi, mà thay vào đó là sự trưởng thành, mạnh dạn, luôn cho cô một cảm giác an toàn khó nói khi ở bên cạnh.
Anh cười tươi đến mức ôn nhu, sãi bước cuối cùng bọ họ dừng chân trước anh. Ông Mạc Minh nhìn xuống bàn tay con gái mình quyến luyến một lúc rồi mới chuyển sang cho Định Ngôn, đôi mắt ông thoáng qua chút buồn lòng.
Ông vỗ nhẹ vài cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-dong-den-em-lai-noi-yeu-anh/446287/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.