Vẫn cứ như những ngày trước đó, buổi sáng Niên Ái cùng với đám người Đường Tiểu Dân đến lớp, buổi trưa cùng ăn cơm rồi lại tiếp tục học buổi chiều,tan buổi chiều thì lại vội vã chạy đến chỗ làm thêm. Những tưởng sau khi sách được đưa vào sản xuất thì thời gian của cô sẽ được nới lỏng ra nhưng cũng không rảnh được bao nhiêu.
Vì là năm cuối, Niên Ái phải càng tích cực tham gia hoạt động trường hơn vậy nên có bao nhiêu thời gian rảnh là cô lại bù vào chỗ đấy, đến cả Định Ngôn bây giờ cũng phải 4 ngày mới có thể gặp mặt được một ngày.
Ngồi trên bàn thu ngân của một siêu thị được Niên Ái vừa xin đến làm trong 2 tuần nay cô bận rộn thanh toán hóa đơn cho một số khách hàng. Khi thanh toán xong Niên Ái khẽ đưa mắt thoáng thấy đã bắt đầu vắng khách, cô mở điện thoại lên, thu vào mắt là tin nhắn của Định Ngôn được gửi từ 10 phút trước.
Định Ngôn:[Ngày mai rảnh không? cùng nhau ăn cơm]
Định Ngôn:[Ngày kia anh phải rời Hà Xuyến đến Thiên Khương một chuyến chắc có thể hơn nữa tháng mới về]
Niên Ái nhanh như bay gõ phím:[Anh đến Thiên Khương có việc gì à?]
Tin nhắn vừa được gửi qua, Định Ngôn liền xem rồi trả lời:[Còn nhớ năm trước anh có viết một bài thuyết trình về thí nghiệm nghiên cứu thuốc giúp kiềm hãm lại quá trình phát triển của bệnh ung thư phổi mà ít ảnh hưởng đến đến sức khỏe người bệnh không?]
Niên Ái:[Vẫn nhớ vì lần đó có mấy lão giáo sư cản trở, em còn đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-dong-den-em-lai-noi-yeu-anh/446248/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.