Niên Ái hoàn hồn:"Được, anh vào trong đi"
Có được sự đồng ý của Niên Ái anh bước chậm vào phòng, Niên Ái nhẹ khép cửa lại. Định Ngôn không ngồi lại trong phòng mà bước ra ngoài ban công, gió buổi đêm làm cho con người cảm thấy êm dịu hơn không ít. Niên Ái bước vào bước cũng đến chỗ anh.
Niên Ái:"Anh tìm em có chuyện gì sao?"
Định Ngôn nhìn cô, đôi con ngươi đen láy toát lên vẻ dịu dàng:"Em không sao chứ?"
Còn tưởng là việc gì, ra là việc này, từ tối đến giờ cô nghe câu này cũng phải hơn 2 lần rồi. Niên Ái ngước mắt lên bầu trời, khẽ cười:"Nhìn em giống có sao lắm à?"
Định Ngôn:"Thật sự không sao?"
Niên Ái lúc này mới ngước mắt nhìn anh, ánh mắt mang theo ý khẳng định:"Em không sao, thật đấy"
Định Ngôn thở nhẹ ra một hơi dài:"Không sao thì tốt rồi"
Dù cô không nói nhưng làm sao có thể xem như không có chuyện gì xảy ra được, trong lòng Định Ngôn đột nhiên nảy ra một ý nghĩ muốn trêu chọc tiểu cô nương trước mặt này một chút.
Định Ngôn:"Lần trước nhìn thấy em khóc lóc thê thảm thế anh cứ tưởng....."
Khóc lóc thê thảm? là đang nói đến lần cô vì chuyện của anh và Thanh Luyến mà uống say sau đó làm loạn cả buổi tối sao? Chuyện cũng đã cũ rồi anh còn nhắc lại là muốn trêu cô đấy à?
Không để Định Ngôn được như ý, nhân lúc anh chưa nói xong Niên Ái liền cắt ngang:"Tưởng gì chứ, lần đó là do em uống say"
Niên Ái:"Người say thì không nên chấp"
Định Ngôn bật cười, Niên Ái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-dong-den-em-lai-noi-yeu-anh/446231/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.