Buổi tối, cả nhà cùng nhau ngồi trước màn hình ti vi xem các chương trình cuối năm cùng nhau ăn uống nói nhiều chuyện về một năm đã qua. Đồng hồ điểm 00:00 pháo hoa bắn lên lóe sáng cả bầu trời. Từ ở góc nhà của anh, nhìn ra cửa sổ có thể thấy được những tia pháo hoa ấy trong vài giây phút ngắn ngủi xinh đẹp rồi lại tắt hẵng.
Thời khắc giao thừa đã qua, cả nhà tạm biệt nhau rồi ai về phòng mấy. Niên Ái đi về căn phòng mà bà Liễu Giai đã chuẩn bị sẵn cho cô, mặc dù lúc chiều đã có lên xem qua nhưng cô vẫn muốn nhìn rõ hơn một chút căn phòng này.
Căn phòng không lớn nhưng đầy đủ tiện nghi cần có, một cái giường, một cái bàn trang điểm, một cái tủ quần áo và đặc biệt hơn là phía ngoài ban công còn có một bộ bàn ghế khác dùng để uống trà.
Niên Ái mở cửa ra ngoài ban công, cơn gió mùa đông vẫn chưa thôi tắt hẳng khiến cho cô cảm thấy lạnh lẽo. Cô đưa mắt nhìn xuống, phía dưới là một vườn hoa tuy không lớn nhưng xem ra được chăm chút rất kĩ lưỡng. Hóng gió trời làm cho tâm tư của cô càng thoải mái hơn, đêm 30 không có ánh trăng trên trời chỉ một mảng rộng màu đen.
Nhắm mắt lại cô cố tận hưởng giây phút yên bình này, cô nghe mùi hương của rất nhiều loài hoa còn có mùi ngọt thanh của làn gió gần xuân. Niên Ái đặc biệt rất thích cảm giác này, nó khiến cho con người an tâm lạ thường. Điện thoại trong tay bấc giác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-dong-den-em-lai-noi-yeu-anh/446218/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.