Niên Ái ngơ người ra vì câu trả lời của anh, nội tâm Niên Ái gào thét Định Ngôn nghiêm túc của cô đâu rồi, làm ơn trả lại ngay người đàn ông đó cho cô ngay lập tức được không?.
Niên Ái đỏ mặt:"Không biết xấu hổ"
Định Ngôn ghé sát mặt mình vào mặt cô:"Tiếc quá, cả đời này em phải chịu đựng sự Không Biết Xấu Hổ này của anh rồi"
Niên Ái đẩy nhẹ anh ra, đánh trống lảng:"Không phải nói là đi ăn sao, anh còn đứng đây nói nhảm là em chết đói đấy"
Nói rồi cô xoay bước đi nhanh về một phía, Định Ngôn cười nhẹ một cái, khuôn mặt của anh bình thường đã hoàn mĩ khi cười lên có thêm một cái răng khểnh lại khiến cho sự hoàn mĩ này thêm vài phần diễm lệ. Định Ngôn bước theo sau cô, rất nhanh đã đuổi kịp cô.
Định Ngôn lòng chặt bàn tay mình vào tay Niên Ái, người hạ thấp thì thầm vào tai cô:"Sao lại đi nhanh thế"
Niên Ái nóng bừng tai, viện đại một lí do:"Em đói"
Định Ngôn nhìn thấy biểu cảm của cô cũng thôi chọc ghẹo cô gái nhỏ này:"Được rồi, chúng ta đi đâu đây"
Niên Ái:"Phía trước có một quán ăn, chúng ta đến đó đi"
Định Ngôn:"Được, nghe theo em"
Quán Ăn
Sau khi hai người tìm được chỗ ngồi phục vụ bước ra đưa menu cho cô, Niên Ái như thói quen lật qua lật lại rồi hỏi anh:"Chúng ta ăn gì đây?"
Định Ngôn nhìn cô nữa tầm mắt cũng không rời:"Gì cũng được"
Niên Ái vẫn cứ lật về sau:"Ở đây cũng có lẩu nữa này anh"
Niên Ái giương mắt lên nhìn anh:"Ăn lẩu cay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-dong-den-em-lai-noi-yeu-anh/446209/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.