Niên Ái cứng đờ mặt lại ậm ừ mấy tiếng:"À....à thật ra..."
Định Ngôn dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn cô, Niên Ái nghĩ nghĩ đành nói ra một số điều cần nói:"Thật ra em có một cuốn sổ ghi lại tất cả những câu nói mà em nghĩ ra gặp qua hay là xem qua"
Niên Ái:"Nó giống như nhật kí của em nhưng khác ở chỗ người ta viết nhật kí là văn xuôi còn em thì đút ra một câu nói."
Niên Ái hít một hơi thở chầm chậm ra:"Còn về câu nói này thì em viết vào năm lớp 11 lúc em buông bỏ một người mà em rất thích vào lúc đó"
Định Ngôn cố tình giả ngu:"Là cái người mà em nói trên diễn thuyết ở trước lúc trước đúng không?"
Niên Ái e dè:"Đúng vậy"
Định Ngôn cố tình hỏi tiếp:"Có thể nói cho anh biết là ai không?"
Niên Ái đỏ mặt:"Quá khứ rồi anh hỏi làm gì?"
Định Ngôn:"Tò mò chút thôi, em không nói cũng không sao"
Niên Ái nhỏ giọng:"Ò"
Thật ra Niên Ái không phải không muốn nói cho anh biết người từ trước đến giờ cô thích luôn là anh chỉ là nếu như nói ra liệu anh có nghĩ cô quá dễ dãi sau đó lại cảm thấy cô yêu anh như vậy hoàn toàn không có khả năng dứt anh ra nên anh sẽ bắt đầu lạnh nhạt với mối quan hệ này không.
Phục vụ mang thức ăn ra cắt đứt mạch suy nghĩ của Niên Ái. Cô lấy lại tinh thần cầm đũa lên gương mặt tươi vui rạng rỡ trở lại, Niên Ái không phải loại người ham ăn gì nhưng cô hiểu được giá trị của thức ăn vậy nên cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-dong-den-em-lai-noi-yeu-anh/446185/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.