Mai Châu nhẹ giọng:[Định Ngôn nếu cậu không thích cậu ấy thì buông tha cho cậu ấy đi]
Mai Châu:[Niên Ái thật sự đã đủ khổ rồi nếu cậu không thể thích cậu ấy, không thể mang lại hạnh phúc mà Niên Ái mong muốn thì hãy rời xa cậu ấy đi]
Mai Châu:[Tôi biết cậu là người rất tốt tính nhưng cái tốt tính của cậu giống như một liều thuốc độc vậy từ từ ăn mòn trái tim của Niên Ái]
Mai Châu:[Tôi với Niên Ái quen biết nhau từ thời cấp 2 đến bây giờ mỗi lần cậu ấy gọi điện thoại vừa nức nở vừa khóc vừa kể với tôi điều là vì chuyện của cậu]
Mai Châu:[Khi Niên Ái về nhà dự tiệc cưới của anh trai bị ba mẹ hất hủi cậu ấy không khóc]
Mai Châu:[Khi chỉ còn 3 ngày nữa là Niên Ái có thể thực hiện ước mơ lớn nhất của đời mình thì bên phía công ty hủy hợp đồng cậu ấy cũng không hề khóc]
Mai Châu:[Một thân một mình nơi đất khách quê người bao nhiêu năm nhập viện không biết bao nhiêu lần cũng chẳng thấy cậu ấy khóc bao giờ]
Mai Châu:[Nhưng hôm nay Niên Ái gặp Thanh Luyến cô ta nói mấy câu về quan hệ giữa cậu và cô ta, Niên Ái liền chạy đến quán rượu uống say đến nổi gục tại bàn còn điện thoại cho tôi luyên thuyên khóc một trận]
Mai Châu:[Định Ngôn, tôi tự hỏi cậu có bao giờ cảm nhận được tình cảm của Niên Ái không vậy?]
Định Ngôn giọng run run:[Chắc là có]
Mai Châu:[Chắc là? cậu xem Niên Ái nhà chúng tôi là gì? trái banh mềm mặc cho cậu muốn làm gì thì làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-dong-den-em-lai-noi-yeu-anh/446180/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.