Phần 4/5
13
Phó Kỳ Sơn ra khỏi viện, lên ngựa phi đi.
Ánh mắt nàng nhìn hắn rõ ràng là đã nhớ ra hắn nhưng trong lòng chỉ dâng lên phẫn nộ, hận thù và sợ hãi.
Nhớ kiếp trước, hắn tới Lý phủ tướng quân thăm hỏi lão thái quân lại bỗng chạm mặt nàng. Uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo nửa đời.*
(*Nguyên gốc: một thoáng kinh hồng, ý chỉ một cái nhìn thoáng qua nhưng lại khiến người ta ấn tượng mãi. Còn câu thơ trên trong bài Treo tình của nhà thơ Thục Linh)
Khi đó nàng đang uyển chuyển múa một khúc vũ y nghê thường giữa trăm hoa đua nở, đẹp đến không ai sánh bằng.
Hắn và tướng quân đột ngột xuất hiện sau cổng vòm lúc nàng đang xoay tròn, tay áo dài thướt tha phất qua mặt tướng quân rồi khẽ lướt qua môi hắn.
Không chỉ mình tướng quân kinh ngạc sững sờ trước vẻ đẹp diễm lệ này mà chính Phó Kỳ Sơn hắn cũng bị bắt mất hồn.
Về sau, hắn mượn tay đệ đệ ruột của phu nhân tướng quân mời tướng quân dẫn theo nàng đến dự tiệc phủ quốc công nhà mình.
Trên yến tiệc, hắn thẳng thừng yêu cầu nàng múa một điệu mua vui cho mọi người. Lý Quảng Phú đồng ý rất dứt khoát. Vẻ mặt nàng trông rất đau khổ, nàng đang nghĩ gì vậy?
Hắn nhân cơ hội mọi người tận hưởng cuộc vui, lặng lẽ quan sát. Hình như Lý Quảng Phú không coi trọng nàng cho lắm, đợi ít lâu nữa hắn sẽ lợi dụng mánh khóe đổi lấy nàng về tay.
Yến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-dao-no-do-lieu-ru-xanh-phan-2-minh-chau-tra-quan-/3492580/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.