Về đến phường thêu, Sơn Hương di nói với ta có chuyện lớn xảy ra.
"Đại hộ ở Hiện Châu của ngươi, cái Lâm gia chuyên làm ăn ngự lò đó, bị phát hiện dùng men chì kém chất lượng.”
Sơn Hương di kể sống động: "Lâm gia ngoài đồ sứ cho hoàng gia là dùng nguyên liệu tốt ra, đồ cho người khác đều là men chì có độc, nếu tiếp xúc lâu dài sẽ trúng độc.”
"Triều đình tra xét quan tham, phát hiện Lâm gia hàng năm đều cống nạp cho tên quan tham này, không dám nghĩ, Lâm gia phú khả địch quốc đến mức nào.”
"Này, chỉ riêng chuyện men, Lâm gia bị tội lưu đày cả nhà, chỉ nghe nói, đại thiếu gia nhà ông ta đã đột tử.”
"Aiz, đó là thoát được tội sống, lại không thoát khỏi cái c.h.ế.t.”
Ta nghe xong, trong lòng có chút buồn bã.
Không ngờ Lâm Sơ lại c.h.ế.t.
Mười ba ngày sau, cả nhà già trẻ Lâm gia trên đường đi lưu đày, phải đi qua Ô Châu, rất nhiều người đến xem.
Ta nhìn thấy Lâm lão gia gầy như que củi.
Lão phu nhân ngày xưa kiêu căng ngạo mạn, giờ còn đâu chút kiêu ngạo, bà ấy đeo gông cùm, bước đi tập tễnh.
Từng đội trâm cài ngọc báu, giờ tóc tai bù xù.
Ta khó khăn lắm mới tìm thấy khuôn mặt bà ấy trong mái tóc hoa râm đó.
Sắc mặt vàng vọt, mắt vô hồn, môi nứt nẻ.
Ta nhàn nhạt thu hồi tầm mắt.
Tục ngữ nói hay lắm, tự làm bậy không thể sống được.
......
Thoáng cái một năm trôi qua.
Ta sớm đã có thể đọc sách biết chữ.
Sơn Hương di thường giới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-be-canh-lieu/5033165/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.