Mười ngày trôi qua, cuối cùng ta cũng có thể xuống giường đi lại.
Dung tỷ tỷ biết ta nhớ mẫu thân.
Tỷ ấy đặc biệt đến nhà ta muốn đón mẫu thân qua, nhưng mẫu thân không chịu ra khỏi cửa.
"Là lỗi của ta.” Ta thở dài: "Trước đây mẫu thân lén chạy ra ngoài, suýt bị người ta vũ nhục, ta tức giận, không cho bà ấy chạy lung tung nữa.”
Dung tỷ tỷ gật đầu: "Như vậy cũng tốt, bà ấy không tin ai, chỉ tin muội và phụ thân muội.”
"Nhân tiện nói, lúc ta đi không thấy phụ thân muội.”
Ta chống người dậy: "Đi làm đồng rồi?"
Suy nghĩ kỹ, lần trước ta về cũng không thấy phụ thân.
"Ta phải đi xem sao.”
Dung tỷ tỷ khóa cửa y quán, theo ta cùng đi.
Mẫu thân vừa thấy ta, nước mắt liền tuôn rơi.
"Liễu nhi, con đau... đau.”
Ta vội đứng thẳng: "Mẫu thân, con không đau, con khỏi rồi.”
Bà nửa tin nửa ngờ.
Ta vội hỏi bà: “Phụ thân đâu?"
Mắt mẫu thân lảng tránh: "Đi làm... đi làm rồi.”
Dung tỷ tỷ và ta nhìn nhau, đều nhận ra có gì đó không ổn.
Dù ta hỏi thế nào, mẫu thân cũng chỉ nói đi nói lại câu đó, may mà Dung tỷ tỷ thông minh, bảo mẫu thân dẫn bọn đi.
Bọn ta đi theo bà ra khỏi thôn.
Cho đến khi đến trước một căn nhà, ta mới thấy quen mắt.
Khói hương lượn lờ, trước cổng có ba bốn thôn dân đứng đấy, là đến cầu tiên hỏi quẻ, phụ thân ta đang ở bên trong, cùng với bà thầy bói.
Hai người mắt qua mày lại, không biết đã lén lút tư tình bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-be-canh-lieu/5033163/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.