Ăn cơm xong, dỗ mẫu thân ngủ rồi, bọn ta mới quay về phủ.
Bạn bè của Lâm Sơ nghe tin hắn vừa khỏi bệnh nặng, viết thư mời hắn tham gia hội thơ, rượu ngon thức ăn ngon, thật là tiêu dao.
Hắn muốn ta đi cùng.
"Liễu Nhi, trước đây ta và bọn họ có một lời hẹn, nếu có người trong lòng nhất định phải đưa đi giới thiệu, ta muốn đưa nàng đi.”
Nụ cười của Lâm Sơ có vẻ ngốc nghếch: "Để bọn họ xem, ta có một nương t.ử xinh đẹp như vậy, hâm mộ ta c.h.ế.t đi.”
"Khi nào là nương t.ử của ngài?"
"Sớm muộn gì cũng phải.”
Lời từ chối của ta vẫn không nói ra được.
Ngày hôm sau, ta cố ý mặc bộ váy áo Lâm Sơ mua.
Cũng là lần đầu tiên dùng những loại son phấn tốt kia.
Lâm Sơ nhìn chằm chằm ta trong gương đồng, khen ngợi: "Vốn đã là phù dung mới nở, son phấn lại càng thêm hoa lên gấm.”
Trong hội thơ, tài t.ử giai nhân ngâm thơ đối phú.
Ta không biết chữ, cũng không nói nhiều.
Ở đây, ta lại nhìn thấy Lâm Sơ từng có phong thái vô hạn, hắn tài hoa hơn người, xuất khẩu thành thơ.
Hắn đứng ở đâu, ánh mắt mọi người đều ở đó.
"Cô nương, ngươi không làm thơ sao?" Một nam t.ử hỏi.
"Ta không giỏi lắm.”
Hắn ta tự tin cười: "Vậy Lâm huynh nhất định rất yêu mến cô nương.”
Ta tò mò: "Vì sao lại nói như vậy?"
Nam t.ử khép quạt lại, hồi tưởng:
"Tám người bọn ta ở Đàn Khê rất thân thiết, ban đầu chính Lâm huynh đề nghị đưa người trong lòng đến dự hội.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-be-canh-lieu/5033161/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.