Chương 8:
Việc tất cả mọi người đều đến hôm nay chắc chắn có phần thúc đẩy từ ông ta.
Nếu thật sự điều tra ra tôi có nghi vấn càng tốt.
Còn nếu điều tra không được? Thì chỉ cần truyền ra chuyện tôi đưa kháng sinh khiến Lục Dĩ Triều uống rượu rồi c.h.ế.t, thì cho dù tôi vô tội, tôi cũng sẽ bị dư luận phanh thây bằng miệng.
Trong mắt ông ta, tôi là đứa yếu đuối, gặp chút biến cố là gục.
Chỉ cần ông ta lại giở bộ mặt giả nhân giả nghĩa quen thuộc ấy ra, thì việc muốn bóp c.h.ế.t tôi chắc chắn chẳng tốn chút sức nào.
Đánh người thì phải đ.á.n.h vào lòng trước.
Đó là sở trường của ông ta.
Cũng giống như năm xưa, ngày nào ông ta cũng quỳ trên mặt đất rửa chân cho ông ngoại tôi vây.
Nhưng khác với ông ta, tôi giỏi ở chỗ lợi dụng từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống.
Ví dụ như:
Tôi phát hiện Lục Dĩ Triều khi nghe điện thoại dù đưa gì cũng cầm, dù tôi nói gì cũng chỉ nghe lơ đãng.
Tôi đã điều chỉnh liều lượng hai vị t.h.u.ố.c trong thang t.h.u.ố.c bắc, khiến bệnh cảm mạo của anh ta không thể khỏi nhanh.
Hôm đó, sau khi cho anh ta uống kháng sinh, tôi lại bưng bát t.h.u.ố.c bắc lên bàn, rồi cố tình lấy đi nguyên cả một vỉ kháng sinh trước mặt anh ta để củng cố cảm giác trong đầu anh ta rằng: thứ anh ta uống là t.h.u.ố.c bắc, hoàn toàn không phải kháng sinh.
Những hành động và chi tiết vô ý của một người, khiến họ có những phản ứng theo thói quen khi đối mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chinh-that-tro-minh/4861362/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.