Lý nhất xuyên mặt không đổi săc, nội tâm bình lặng mà ngồi xuống bên cạnh Cận tiêu. Hắn nghiêng mặt, người tựa lên sô pha mềm mại nghịch di động, cũng không để ý đối phương dùng máy tính của hắn làm cái gì.
Ước chừng qua mười phút, cái người bên cạnh không biết là bẹnh nhân tâm thần hay là tổng tài tai to mặt lớn nào đó, rốt cục làm xong công việc khép lại máy tính, lúc đó mới nhận ra sự hiện hữu của hắn: ” Anh sao còn ở đây? ”
Lý Nhất Xuyên dừng một chút: “… Đây là nhà tôi.”
“A, ” Cận Tiêu gật gật, chống đầu rủ mắt, đột nhiên phản ứng lại, “Vậy nó là máy tính của anh?”
“… … Ừ.”
Cận Tiêu giống như có chút đau đầu. Y xoa xoa mắt, dùng sức vuốt mặt một cái, lúc lâu sau mới nói: “Thật ngại, gần đây bận rộn, hôm nay lại uống nhiều rượu, ký ức có chút hỗn loạn, không phiền toái đến anh chứ?”
Lý Nhất Xuyên nhìn lông mi cong cong của y, cùng với gương mặt bị vuốt quá mạnh mà đỏ lên, không biết tại sao cảm thấy có chút muốn trốn tránh, liền lắc đầu nói: “Không, không tính là qúa phiền toái.”
“Không tính là?” Cận Tiêu sửng sốt một chút, nở nụ cười.
Lý Nhất Xuyên thủy chung nghiêng đầu: “… … … Ừm, không tính là.”
Nụ cười của Cận Tiêu lập tức trở nên ý vị sâu xa.
Y mị ánh mắt, nhấc chân lên, giống như con mèo nằm dài trên ghế sa lông, lộ ra phân nửa thắt lưng gầy gò, ánh mắt vẫn không động đầy tính xâm lược nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chinh-la-khong-con-hop/3225546/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.