Sáng hôm sau Cận Tiêu mơ màng xoay người than nhỏ một tiếng, chân vươn ra “Bốp” một cái đá bay đồng hồ báo thứ, sau đó rầm rì nhích qua muốn sờ sờ cọ cọ, kết quả sờ cọ nửa ngày chỉ chạm tới nệm giường lạnh lẽo.
Cận tổng nháy mắt tỉnh táo, một mặt âm trầm rời giường vào WC giải quyết nhu cầu sinh lý.
Từ lúc cùng một chỗ với Lý Nhất Xuyên, đây là lần đầu tiên y một thân một mình tự làm tất cả.
Cận Tiêu không vui, vô cùng không vui, oán khí chồng chất trong lồng ngực khiến h cảm thấy nghẹt thở, ước chừng khoảng hai mươi ohust sau mới miễn cưỡng ra khỏi WC.
Bởi vì thời gian đứng hơi lâu nên cước bộ của Cận Tiêu có chút loạng choạng, người như nhũn ra, ngồi phịch trên sô pha không muốn nhúc nhích, chỉ có sắc mặt vẫn khó coi như vậy, nghiến răng nghiến lợi nghĩ: Nếu như… Nếu như y biết được lí do chia tay kia, y tuyệt đối, tuyệt đối sẽ.. ——-
Khiến Lý Nhất Xuyên không, thể, xuống, giường!
Ngồi ngốc một chút y lại bắt đầu ủ rũ, ánh mắt đầy oán giận: Rốt cuộc là lí do chó má gì đây!
Tại sao y lại không nghĩ ra được chứ!
“Chia tay mà không có lí do như vậy thì chỉ có hai trường hợp.” Buổi tối, bên trong quán Bar, ông chủ mỉm cười rót một lu Manhattan cho Cận Tiêu, săn sóc đưa tới tận tay y, “Thứ nhất, có tình nhân là một cực phẩm, nói thẳng ra là có người khác. Thứ hai là…”
Cận Tiêu buồn bực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chinh-la-khong-con-hop/3225542/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.