Nam Cung Khiếu Thiên ôm lấy nàng vào phòng, để nàng đi vào căn phòng mà ngoại trừ hắn, bất cứ ai cũng không được bước chân vào.
Vốn là hắn không muốn chia sẻ không gian riêng tư với bất kỳ ai, nên mới có thể để thê tử ở phòng khác. Ai biết trong sinh mạng của hắn lại xuất hiện dã nha đầu này, khiến phòng ngủ của hắn đã sớm không còn là không gian riêng tư nữa rồi.
Kim Ánh Nhi ngửi được mùi hoa kim ngân, hoa cúc cùng với mùi mực thơm tràn ngập trong phòng của hắn, không nhịn được hít vào một hơi.
Khác với sân viện hào hoa rực rỡ của Nam Cung phủ, phòng ngủ của hắn lại rất đơn giản.
Tuy rằng đồ dùng bên trong đều là đồ tốt nhất, nhưng lọt vào tầm mắt chẳng qua cũng chỉ là một bên tường trúc, một bên là giá sách, mặt còn lại là cửa sổ, nhưng lại khiến nàng cảm thấy thoải mái.
Nam Cung Khiếu Thiên ôm nàng đến bên trường tháp cạnh cửa sổ ngồi xuống, ngón tay dài nâng mặt nàng lên.
"Nàng ở trong phủ không vui vẻ sao?"
Nàng dùng sức gật đầu, nhíu mày lại.
"Cho nên nàng mới có thể dẫn một đám nhỏ chơi diều giấy? Mới có thể đi làm đại phu, phối thuốc cho mọi người uống? Còn có ý định nuôi đàn gà chọi?" Nam Cung Khiếu Thiên nhíu mày hỏi, ngón tay dài vuốt ve đôi lông mày của nàng.
Nàng bật cười ra tiếng, kéo tay hắn xuống làm bộ muốn cắn. "Chẳng qua chỉ là giết thời gian thôi. Sao chuyện gì chàng cũng biết vậy?"
"Trong phủ này không có chuyện gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chinh-cung-tieu-thiep/92793/chuong-5-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.