Đến khi Hân Nghiên tĩnh dậy em lại làm như chẳng có gì sảy ra chỉ là mặt em luôn ủ rủ mãi
Cọc cọc
Hân Nghiên dùng đũa gõ cọc cọc lên bàn khiến em giật cả mình
" Tập trung ăn sáng đi nào! "
" Em...em không muốn ăn nữa! "
Từ sáng đến giờ em cứ như thế trầm tư yên lặng hỏi thì trả lời không hỏi chỉ biết im lặng
Em rời khỏi bàn ăn ra sofa mà ngồi, em không ăn cô cũng dừng đũa
" Dọn đi! "
Hân Nghiên cũng theo em ra ngoài
" Sao vậy? Sao lại kén ăn rồi "
Cô biết những vẫn muốn hỏi
" Em đâu có kén ăn đâu..."
" Hả gì đây "
Cô cầm sắp giấy em đang để trên bàn lên xem
" Là giấy của trường gửi đến "
( Giấy nợ!! )
Em giơ tay lên giật lấy
" Trả cho em!! "
Hân Nghiên giơ lên cao có ý không hề muốn trả lại
" Tiền tôi cho em đâu? Sao lại có giấy nợ "
Em luống cuống muốn lấy lại nhưng không được, em chỉ cao có 1m 58 nhưng cô lại cao đến 1m78 với chiều cao thấp bé của em thì dù có nhảy cũng không với tới
" Trả cho...em! "
" Trả lời tôi trước đã! "
Em vẫn cố gắng nhướm người lên để lấy lại nó. Hân Nghiên chỉ là muốn em thành thật kể mọi chuyện cho mình nghe
" Trả...cho em đi mà!!! "
" Em muốn nó thì phải trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chin-thang-muoi-ngay-duoc-soai-ty-bao-nuoi/2986778/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.