"Cường Tịnh Hiên, con nói gì vậy? Đang yên đang lành sắp tốt nghiệp đại học rồi lại đòi đi làn đặc công đặc kiết gì đó là sao hả? Con muốn ba mẹ tức ch.ết mới chịu à?!"
Cường Tịnh Hiên ngồi trên ghế sofa, đối diện với đấng sinh thành của mình, cậu không nao núng hay tìm cách biện minh cho những câu hỏi kia, ngược lại còn vô cùng bình tĩnh, mày mặt không chút biểu cảm, trầm mặc nhìn họ đang mắng mình.
Cường Tịnh Hiên trong phút chốc nhớ ra gì đó, khi cậu bốn tuổi, cái tuổi phải đi học mẫu giáo giống như người ta, trải qua quãng thời gian đùa nghịch cùng bọn trẻ thì mẹ của cậu đang bắt ép chính cậu phải học cấp một. Cũng nói câu đấy, câu nói vô nghĩa ấy.
Lại nói vừa lên cấp hai, gia đình cậu bức ép cậu làm hoạt động, phong trào, mục đích chỉ vì những tấm giấy đề hai chữ "khen thưởng".
"Con ngoan, mẹ nghe nói trường con đang có cuộc thi học sinh giỏi cấp tỉnh hả? Hay con tham gia thử đi cho biết ha."
Bốn năm cơ cực vừa trôi qua, cấp ba, ba cậu đã định sẵn trường đại học cho tương lai rồi.
Cường Tịnh Hiên cuối cùng cũng thắc mắc, gia đình vì sao thích ép buộc người vậy? Nhưng cậu đơn thuần, trước giờ không nghĩ đến những yếu tố ngoài kia, từ khi sinh ra tới lớn cũng chỉ nhìn ở một góc độ hạn hẹp. Cho nên cậu luôn thánh thiện.
"Mẹ xin lỗi, nhưng con có thể tham gia cuộc thi này không?"
"Con yêu, sắp tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chim-se-con-biet-dung-to-am/2677017/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.