“A…………..Ma Thu Thu! Cô hôm nay thật sự quá lợi hại! Cô có phải cũng giống như Đại Lực Thủy Thủ (*Popeye)mạnh lên nhờ ăn rau chân vịt?!” Mông Thái Nhất ra sức nuốt một khối thịt bò thật lớn, hưng phấn kêu to
“Có sao? Tôi hoài nghi cái tên khoa trương trước mặt này
“Đương nhiên, nhưng mà…………….” Giọng nói của Mông Thái Nhất đột nhiên hạ thấp
Tôi chậm rãi ăn trộm cá kho tàu trong cơm hộp của hắn, tò mò nhìn hắn
“Nhưng mà cái gì?”
“Chỉ là, hiện tại cô ko cần tôi bảo vệ……………….” Mông Thái Nhất nhìn qua thật giống trái bóng bị xì hơi
“Ha ha, nói cho anh biết một bí mật, anh ko được cười nha!” Tôi lặng lẽ kéo tay hắn
“Làm sao?”
“Thật ra vừa rồi tôi rất sợ hãi, sợ đến mức cả chân cũng nhũn ra, nếu ko thì tôi đã chạy trốn”
“Thật chứ?”
“Ừ, thật!”
“Ha ha , ha ha, tôi biết mà! Cô làm gì mà dũng cảm như vậy?!” Người kia thật đúng là dễ dụ
“Mông Thái Nhất! Vì tôi mà gây sự với Việt Mỹ , đáng giá sao?” Tôi ko biết tại sao mình lại hỏi cái vấn đề này
“Đương nhiên, tôi muốn bảo vệ cô! Tôi nói rồi!!” Nhìn hắn kiên định như vậy, lòng tôi cảm thấy thật ấm áp
“Ê! Mấy bạn học kia! là người lớp nào! Sao lại ăn cơm trưa ở sân thể dục!” Người dọn vệ sinh trường học cầm chổi và máng rác, xoa xoa thắt lưng hổn hển nhìn chúng tôi
“Ko xong! Bị bắt được thế nào cũng bị phạt quét rác!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chim-se-ban-mai/2260107/quyen-1-chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.